Ký ức Lính: Em tên là Khái
nguyenhuuquy | 25 January, 2010 09:39
EM TÊN LÀ KHÁI
Thanh Khê
Suýt nữa thì em không thuộc về tôi. Người yêu dấu của tôi bây giờ cách đây hai mươi năm về trước là một cô giáo ở trường tiểu học Mò Ó, miền tây Quảng Trị. Chúng tôi gặp nhau trong đợt đơn vị đi dã ngoại giúp dân khắc phục hậu quả sau trận lũ lịch sử ở vùng đất này. Ngôi trường em dạy bị lũ tàn phá nặng nề, những mảng tường xây đổ vỡ, bàn ghế sách vở bị cuốn trôi gần hết. Dù bị cuốn theo công việc bộn bề, những chàng sĩ quan và lính trẻ vẫn không thể không để mắt tới các cô giáo cắm bản, quần xắn tới gối đang dọn dẹp nhà cửa bên cạnh. Một đôi mắt hướng về tôi. Đen và dài. Giữa ngổn ngang bùn đất, đá sỏi tôi bàng hoàng trước khuôn mặt trái xoan đang ửng hồng lên với đôi lúm đồng tiền xoay xoay trên má. Tôi đến bên, này em, có việc gì để bọn anh làm giúp cho. Lúm đồng tiền xoáy sâu hơn, bộ đội các anh làm nhiều việc nặng nhọc vất vả rồi, còn lại để bọn em tuổi nhỏ làm việc nhỏ tuỳ theo sức của mình. Giọng cô giáo khác, anh muốn làm giúp cho nó suốt đời không? Út Hổ đang cần một cánh rừng che chở đấy. Tôi có nghe nhầm không nhỉ, em tên là Hổ, con gái mà có cái tên rừng rú thế à. Nhưng, với một thằng con trai tuổi hai lăm thanh tân như tôi thì sự hấp dẫn của người con gái nằm ở những đường nét thanh tú của khuôn mặt, cái eo thắt mềm mại của vóc dáng chứ đâu ở cái tên. Tên em là Hổ là Báo hay Khủng Long gì gì đi nữa cũng chẳng ngăn được sự cuốn hút tôi khi em xinh đẹp đến dường vậy. Tôi cười, Hổ ơi, anh xin trả lời câu hỏi bạn em đây, nếu em nhất trí anh sẵn sàng làm giúp em suốt đời. Mấy cô giáo cười nghiêng ngã. Em cũng thế, vừa cười vừa đấm thùm thụp vào vai bạn mình. Tôi linh cảm mình đã bị các cô giáo trêu và hình như mấy chiến sĩ của tôi cũng đoán ra thế, tất cả à lên, chết rồi trung đội trưởng xinh giai bị các cô giáo cho ăn quả lừa rồi. Bạn em, vẫn cô giáo mặt tròn như trăng rằm đó, đáp trả, đừng nói thế oan cho bọn em, không tin thì anh cứ hỏi người đẹp ấy. Tôi nhìn vào mắt em nhẹ nhàng hỏi, này có phải tên em là thế không? Hình như có một nét cười trong ánh mắt lay láy nhìn tôi, trung uý ơi tên em cũng gần gần như rứa đó. Cô giáo mặt tròn tiếp lời bạn, thôi không đùa anh nữa, nó tên là Khái, mà quê chúng em Hổ cũng gọi là Khái đó anh ạ. Trời đất, nghịch đến thế là cùng, theo anh nên chữa lại câu nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò thành nhất quỷ, nhì ma, thứ ba cô giáo, tôi phản công lại các cô giáo trước sự đồng tình cao của cánh lính trẻ măng. Đúng thế, hổ ở quê tôi cũng gọi là khái hay cọp; dân gian còn dùng từ ông ba mươi để chỉ vị chúa sơn lâm đầy sức mạnh này.
Nếu câu chuyện chỉ dừng ở đó thì tôi chắc chẳng có gì để kể ra với các bạn. Xoay quanh cái tên Khái của em còn có những rắc rối khác. Sau lần đi giúp dân đó tôi và em đã trở thành người thân của nhau. Như các nhà văn hay ví thì tiếng sét ái tình đã nổ ra từ ánh nhìn đầu tiên của hai đứa. Mảnh đất Mò Ó xa xôi đã trở thành địa chỉ xanh vô cùng thân thiết và gần gũi đối với tôi. Chúng tôi ít được gặp nhau, nhưng thư từ thì tuần nào cũng có. Vài tháng tôi xin phép đơn vị lên thăm em một lần vào ngày thứ bảy. Những thứ bảy ấy là khoảng thời gian tuyệt vời của chúng tôi. Bên bếp lửa hồng, em và tôi cùng nướng những bắp ngô rẫy vàng ruội, thơm phức. Vết nhọ vương lên má em cũng trở thành một hình ảnh đẹp in đậm trong tim tôi. Chúng tôi đưa nhau vào rừng hái măng, hái nấm. Những cánh rừng già của đại ngàn Trường Sơn rì rào, lao xao che chở chúng tôi. Con suối trong vắt chảy bên rìa bản soi bóng em và tôi những chiều vợi nắng. Học sinh của em, những cô bé, chú bé người Vân Kiều, Tà Ôi mỗi lần trông thấy chúng tôi đều giơ tay vẫy vẫy, ô ô cô miềng đi với chú bộ đội đẹp hung, đẹp hung. Bạn bè cùng dạy với em ai cũng khen chúng tôi đẹp đôi và đều vun vén vào cho hai đứa. Có đêm nắm tay nhau đi trong làn sương lãng đãng, nghe tiếng chim từ quy gọi nhau da diết vọng về từ cánh rừng trăng tôi và em thấy không ai hạnh phúc bằng mình. Tôi nghĩ, cuộc đời này không ai có thể thay thế được em, không một sức mạnh nào có thể ngăn cản chia lìa nổi hai người. Tôi và em hẹn nhau ngày về thăm nhà, để thưa chuyện của mình với bố mẹ. Quên, chưa kể, em đã đôi lần về thăm tôi ở đơn vị. Đại đội đã biết chuyện của chúng tôi, C. trưởng Trần Đăng Khoa chưa chi đã tuyên bố, hai em cưới nhau anh sẽ nhận làm vai chủ hôn. Em thực sự là nguồn thơ dịu mát của tôi. Tôi đã từng làm thơ tặng em và tác phẩm của thi sĩ đại đội ấy đã được công bố trên tờ báo tường Xung phong của đơn vị. Thơ như thế này: Em về còn để lại hương / Căn phòng nho nhỏ vấn vương hơi người / Vẫn còn thơm tóc, thơm môi/Thơm mắt lay láy, thơm cười lung linh/ Em về còn để lại xinh/ Cho tôi lấy nhớ xếp hình người yêu /Thương bao nhiêu, nhớ bao nhiêu / Mà sông mắc cạn cuối chiều khuyết trăng / Em về còn để bâng khuâng / Giấc mơ tôi gặp dáng xuân gần kề / Bồng bềnh đêm sóng đam mê / Sóng xanh như cỏ bờ đê hôm nào / Em về còn để lao xao / Lời thương nhè nhẹ bay vào ban mai / Ơ kìa mưa đã giêng hai / Se se rét lộc, rét đài...Về em
Ấy chết, cứ say đắm miên man kể chuyện nọ xỏ chuyện kia không đi vào vấn đề chính làm các bạn sốt ruột. Tôi nói ngay luôn đây, cái sự rắc rối ấy lại bắt đầu từ mẹ tôi. Mẹ tôi hiền lành và thương con rất mực. Nhà tôi có hai chị em; chị Luyến đã lấy chồng và hiện nay sống ở Hà Nội. Bố tôi là liệt sĩ thời đánh Mỹ, mẹ ở vậy vò võ nuôi dạy chị em tôi thành người. Tôi, từ bé và có lẽ mãi mãi vẫn là thằng Cu Khê, cục cưng của mẹ. Khi thằng Cu Khê đã thành sĩ quan quân đội rồi mẹ vẫn chăm chút cưng nựng tôi như thuở học trò. Con đau mẹ xót, khi nghe tin tôi bị sốt rét, mẹ không quản đường xa, tay nải tay bị vào đơn vị chăm sóc tôi. Thế mà, khi nghe tôi thưa chuyện về em mẹ đã ngại ngần không chấp nhận. Không phải vì em không xinh, không ngoan hiền mà chỉ tại cái tên của em. Nghe tôi nói tên em, mẹ tỏ ra ngần ngừ ,con gái mà tên Khái à, chắc là nó sinh vào năm Hổ nên bố mẹ đặt cho tên đó; con gái tuổi Hổ, tuổi Dần, không dễ dạy bảo đâu con ạ. Tôi cãi mẹ, mẹ đừng phong kiến thế, tuổi tác đâu quyết định được hạnh phúc của hai người, con thấy Khái rất hiền lành, chăm chỉ mẹ ạ. Mẹ vẫn không lùi bước, Khê à, con gái tuổi Dần cao số lắm, thương con, lo cho hạnh phúc sau này của con mẹ mới nói thế... Mẹ chịu khổ quá nhiều rồi, tôi không muốn chất thêm những buồn đau vào người mình yêu quý nữa. Tôi im lặng. Nhưng rất buồn. Và không dám kể lại với em những điều mẹ nói.
Thấy tôi tự nhiên đổi tính, buồn rầu đại đội trưởng Trần Đăng Khoa gặng hỏi. Lâu nay tôi vẫn xem anh là người thân nên đã kể hết với anh chuyện ấy. Anh cười to, thằng ngốc, thế sao mày không đi tìm hiểu xem tại sao cô ấy có cái tên như thế, biết đâu là nó chẳng liên quan gì đến tuổi tác mà chỉ ghi dấu một kỉ niệm gì đó của bố mẹ Khái thì sao.
Thưa các bạn, tôi đúng là thằng ngốc thật; sau khi tìm hiểu ra thì cái tên Khái ấy chẳng liên quan gì tới năm sinh của em. Thực ra thì em sinh vào năm Hợi và cái tên Khái đúng là gắn với một kỷ niệm của bố em. Ông là bố đội lái xe Trường Sơn thời đánh Mỹ. Giáp Tết, trong một lần lái xe ra Bắc, qua ánh đèn gầm ông thấy có một vật to lớn đang ngồi lù lù như cái chum giữa đường. Còi mấy, cái vật ấy vẫn không hề nhúc nhích. Sinh nghi, ông dừng xe, tay cầm khẩu AK bước xuống rồi tiến lại gần. Mười mét, năm mét rồi hai mét. Linh tính mách bảo cho ông có gì đó nguy hiểm, ông lùi lại, giơ súng lên trời điểm xạ hai viên. Vu...vút...vút. Một luồng gió mạnh cuộn lến kèm theo mùi hôi nồng nặc lan toả. Trời ơi. Hổ. Một con hổ bằng xương bằng thịt đang vụt phóng vào rừng. Hú hồn, tí nữa thì ông đã giáp mặt với ông ba mươi. Trong lần đi ấy ông được ghé về nhà một đêm và sau chín tháng mười ngày mẹ đã sinh ra em. Ông vốn là người tinh nghịch nên khi vợ viết thư hỏi đặt tên cho con gái là gì thì người lính lái xe âý trả lời rằng: Tên nó là Khái, Khái là Hổ, em biết chưa, đặt thế để ghi dấu một kỉ niệm Trường Sơn của anh. Biết được chuyện ấy, mẹ tôi mừng, mừng lắm, người giục tôi mau mau bàn với Khái để mẹ đến thưa chuyện với gia đình em xin làm đám hỏi đám cưới. Tôi dám chắc rằng chưa có mẹ chồng nàng dâu nào sống hoà hợp với nhau như mẹ tôi và em. Mỗi lần nhắc lại chuyện xưa, mẹ tôi lại âu yếm nói với em, suýt nữa thì mẹ không có được nàng dâu đẹp người, đẹp nết như con, Khái ạ. Em ôm mẹ, dịu dàng cười, do ông Trời sắp đặt cả mẹ ạ. Đôi lúm đồng tiền trên má em xoay xoay, xoay xoay. Yêu quá!
góp ý
Hic
Hoa Pion | 05/02/2010, 14:57
Úi giời, đọc cái này tủi thân thế nhỉ.




góp ý (2) |
Trackbacks (0) |
Bản in



Với Hoa Pion
AQ | 06/02/2010, 17:22
Hoa Pion ơi! Cuối cùng thì hai người ấy cũng hạnh phúc. Thế là được rồi em ạ, không đến nỗi tủi thân đâu
AQ