Chùm thơ về Điện Biên

CHÙM THƠ VỀ ĐIỆN BIÊN

 

Lâu rồi chưa lên lại Điện Biên. Bỗng dưng bâng khuâng nhớ đồi A1 nhớ cánh đồng Mường Thanh nhớ Cửa khẩu Tây Trang…Nhớ đêm xòe bản Thái với những cô gái đáy thắt lưng ong áo cóm khăn piêu đẹp như vừa bước ra từ bài dân ca trữ tình: Kinh khửu huôm bó cựa/Khí hưa huôm ta bải/Ải cánh Noọng huôm nén liêu/ Panh xương nghịa păn pi nhá liêu ( Ăn cơm chung nguồn muối/ Xuống suối chung thuyền chèo/Anh với em chung thủy đừng phai/Yêu thương ngàn năm đừng quên…). Chợt nhớ tới chùm thơ Điện Biên viết lâu lâu rồi. Muốn đọc lên đọc lên cùng ai đó nơi miền Tây Bắc vời vợi xa…

Nguyễn Hữu Quý

ĐIỆN BIÊN GỌI TÔI LÊN

 

Có phải tiếng hò kéo pháo gọi tôi lên

hay ban trắng triền xuân còn đang đợi

Nậm Rốm tím sương chiều chờ tôi đến

Mường Thanh xanh líu ríu câu mời?

 

Chưa biết hẹn cùng ai lòng đã núi

mới Pha Đin đã bối rối Điện Biên rồi

qua chót vót đỉnh rừng thăm thẳm suối

mây che mùa chiến dịch vẫn còn bay…

 

Áo trấn thủ bập bùng đêm đuốc lửa

nhịp hò dô vượt dốc pháo vào – ra

mưa xối buốt những bàn tay máu tứa

đất đỡ người ngã xuống hôm qua!

 

Về mùa em lòng chảo lúa mượt mà

cầm tay núi nối vòng xòe dìu dặt

đồi A1 đặt vào tôi câu hát

tôi hát cùng áo cóm hoa ban

 

Có gì đâu măng đắng cơm lam

hóa thơm thảo sông mường ruộng bản…

Điện Biên ạ mai xa rồi nhớ lắm

tôi hẹn về bên đồng đội và em!

 alt

CỎ CHÂN Đ