Quán thơ ở cuối dòng sông: Cái roi ngày ấy

 

CÁI ROI NGÀY ẤY

alt

Ngày nào con nghịch con chơi

Bỏ nhà đi suốt một hơi tối ngày

Làn roi rơi xuống thân gầy

Làm đau tay mẹ làm cay mắt bà

 

Bây giờ con ở đâu xa

Nắm xương không cửa không nhà mãi đi

Trường Sơn một dải xanh rì

Đất đen đất đỏ đất gì chôn con

 

Chân run quờ chiếc gậy mòn

Sợ cầm phải cái roi còn đâu đây.

                                                      Đinh Phạm Thái

Lời bình của Nguyễn Hữu Quý:

Cái roi trở thành “vật trung tâm” kết nối những người thân trong nhà lại với nhau qua một câu chuyện vô cùng xúc động. Câu chuyện nhuốm chất bi thương ấy trải dài suốt cả cuộc đời của một người con trai bắt đầu từ tấm bé đến tuổi thanh niên vào bộ đội và hy sinh ở chiến trường. Câu chuyện ấy chính là hồi ức của người cha về đứa con trai thân thiết của mình bắt đầu từ chiếc roi “dạy” con hồi nhỏ. "Ngày nào con nghịch con chơi/ Bỏ nhà đi suốt một hơi tối ngày/ Làn roi rơi xuống thân gầy/ Làm đau tay mẹ làm cay mắt bà". Đứa trẻ nghịch ngợm ham chơi và ông bố cũng thật nghiêm khắc với con mình. “Thương cho roi cho vọt” là cách dạy con của các ông bố trước đây. Một làn roi rơi xuống tấm thân gầy của con là một nỗi đau của mẹ là một xa xót của bà. Mẹ thương con bà yêu cháu tình cảm máu mủ tự nhiên ấy xưa nay đều vậy. Chỉ bốn câu thơ mà làm nổi bật rõ tính cách của bốn người: bà cha mẹ con. Tính điển hình khái quát rất cao.

Lẽ ra việc “dạy” con bằng roi bằng vọt như thế cũng bình thường thôi không làm cho người cha xót xa ân hận lắm nếu như con vẫn sống và trưởng thành ở trên cõi đời này. Chiến tranh xảy ra chú bé mảnh khảnh mới ngày nào "Bỏ nhà đi suốt một hơi tối ngày" bị cha đánh đòn ấy đã trở thành anh bộ đội và hy sinh vì bom đạn giặc trên dãy Trường Sơn.

Cái chết của người con liệt sĩ được diễn tả rất xúc động qua những câu thơ như chắt ra từ nước mắt: "Bây giờ con ở đâu xa/ Nắm xương không cửa không nhà mãi đi/ Trường Sơn một dải xanh rì/ Đất đen đất đỏ đất gì chôn con". Trong tâm thức của cha mẹ và những người thân con trai mình đang ở đâu đó rất xa không rõ địa chỉ trên Trường Sơn thăm thẳm điệp trùng. Có không ít những người lính của ta hy sinh chưa tìm ra hài cốt hay tìm được nhưng không rõ tuổi tên được gọi là liệt sĩ vô danh. Câu "Đất đen đất đỏ đất gì chôn con" được ngắt ra thành ba nhịp nghe thổn thức như những tiếng nấc nghẹn ngào và lối hỏi tu từ càng làm sâu thêm nỗi đau thương của người còn sống.

Đấy chính là nỗi đau vô hạn của cảnh ngộ "Lá xanh rụng xuống lá vàng trên cây". Bởi vì thế nên khi tuổi già gối mỏi mắt mờ người cha tìm gậy cứ sợ đụng phải chiếc roi dạy con thời xa xưa. "Chân run quờ chiếc gậy mòn/ Sợ cầm phải cái roi còn đâu đây". Cái roi ngày ấy trở thành nỗi ám ảnh hằn sâu những vết  day dứt đau xót của người cha đối với người con trai yêu dấu đã đi vào cõi hư vô.

alt

Ngủ rừng Trường Sơn

Ảnh st trên NET

 

Honeysuckle

extreme proportions

extreme proportions insurance auto need single online auto insurance about giving

Mitchell

I precisely wanted t

I precisely wanted to thank you very much again. I am not sure what I wo;ul’dve used without the entire tactics shown by you about such industry. It truly was an absolute terrifying dilemma in my opinion, nevertheless witnessing a specialised style you solved it made me to weep with contentment. I am happier for this advice as well as have high hopes you find out what a great job you have been doing educating men and women through your websites. Most likely you have never encountered any of us.

Julz

in general coonery w

in general coonery with a handful of moments that makes the ceremony almost worth watching. This year’s show was no different. Thankfully, BET made up for Chris Br#2n&o8w17;s crocodile tears by featuring El http://bcvuurnt.com [url=http://hucxwjnxbf.com]hucxwjnxbf[/url] [link=http://qdojebg.com]qdojebg[/link]

Jory

You've maanged a fir

You've maanged a first class post

Nguyễn Hữu Quý

Chia sẻ

Anh Vũ Quốc Khánh ơi!
Có lẽ điều anh và tôi giống nhau đều từng là người lính Trường Sơn.Tôi vào Trường Sơn giữa năm 1974 anh ạ. Chắc phải sau anh rồi. Chắc vì thế mà chúng ta có những đồng cảm sâu sắc về chiến tranh và người lính chăng?
Nguyễn Hữu Quý

Vũ Quốc Khánh

Tôi là một người cha đã từng đánh con bằng roi bằng vọt. Tôi cũng là người lính Trường Sơn từng chôn cất đồng đội trong túi ni lông mà mỗi người lính đi chiến trường đều được trang bị.
Hôm nay trước ngày 30/4 đọc bài thơ của anh Đinh Phạm Thái và bài bình của anh Nguyễn Hữu Quý tôi không khỏi rơi nước mắt.
Đừng trách tôi yếu đuối. Ai đã đánh con một lần sẽ phải nhức nhối ít nhất một lần trong đêm nào mất ngủ.
Huống chi đứa con lại vĩnh viễn nằm lại nơi rừng xanh núi đỏ. "Đất đen đất đỏ đất gì chôn con".
Tình cảnh thế ai không rưng rưng lệ mới là làm lạ.
Xin được chia sẻ tâm trạng với người bố liệt sỹ Đinh Phạm Thái và tâm phục khẩu phục bài bình của nhà văm Nguyễn Hữu Quý.